Blog

Chật (2/2)

“Sao hôm nay em không tới trường?”
“À, em tốt nghiệp rồi”
“Vậy sao? Chúng mừng em nhé! Đáng lẽ em nên nói trước với anh một tiếng chứ-”
“Em sắp đi”
Anh lặng đi mấy phút, tròn mắt nhìn cậu. Anh mới để ý rằng hôm nay cậu còn ít nói hơn cả thường ngày. Cậu cũng không cười với anh như mọi khi. Sắc mặt cậu không có gì thay đổi, nó vẫn điềm tĩnh đến lạ, nhưng mắt cậu nói khác, nó rất buồn. Con ngươi loạn sắc tố mắt màu tím ghi của cậu luôn làm anh bị cuốn hút, nhưng anh hôm nay không muốn nhìn vào nó, lần này chắc chắn sẽ bị cuốn đi đâu mất.
“Em đi đâu?” – anh quyết định hỏi cho dù trông cậu không có vẻ gì là muốn nói.
Cậu chần chừ không nói, nhưng rồi vẫn trả lời.
“Trường gửi em đi thực tập thêm ở Nhật, đây là cơ hội hiếm chỉ có số ít học sinh được chọn. Bọn em được tham gia hội thảo Kiến trúc sư…”
Anh quay sang nhìn qua cửa sổ xe buýt. Trời xanh xám nhạt, không mưa, không nắng, cũng không một gợn mây, nó đơn giản chỉ xanh xám xịt buồn tẻ chán ngắt.
“Em không biết là đi trong bao lâu, chắc tầm hơn hai năm gì đó, em mới nghe loáng thoáng như vậy…”
Hai năm. Không nhiều cũng không ít.
Anh cúi xuống, cậu vẫn cầm túi đồ cho anh như hôm đầu tiên, cậu vẫn để cho anh túm lấy áo cậu vì cậu sợ anh sẽ bị ngã. Cái xe buýt vẫn đông nghẹt người.
Chả có gì thay đổi cả, chỉ là thời gian đã trôi qua, anh đã đi làm, cậu cũng tốt nghiệp rồi.
Cả chiếc xe buýt đông nghẹt như vậy mà tại sao như chỉ có mình hai người ở trên xe.
Anh không biết mình nên phản ứng như ra sao. Lần đầu tiên trong đời, anh không biết nên quyết định như thế nào cho đúng. Anh chỉ cảm thấy thật trống rỗng. Cảm xúc của anh hỗn độn, đầu óc anh rối tinh rối mù.
Giữa hai người chưa từng có chuyện gì xảy ra. Những khoảnh khắc cùng người kia chỉ xuất hiện trong vòng 20 phút đồng hồ trên xe buýt.
Anh không biết nhà cậu ở đâu, cậu thích cái gì. Chỉ duy nhất họ tên và trường. Đáng nhẽ không nên chủ quan quá như thế, anh nghĩ thời gian sẽ còn nhiều lắm. Nhưng bây giờ cậu sắp đi mất rồi, và anh chẳng còn làm gì được.
Lần này hai người ở trên xe buýt lâu hơn, anh quên mất mình phải xuống bến nào, còn cậu thì đang trên đường ra sân bay.
Anh nhắm mắt lại, anh không muốn khóc ở đây, khóc vì chuyện này. Anh đứng yên như thế, tay nắm chặt lấy tay áo của cậu. Và cậu cũng không nói gì.


Chả hiểu sao tự dưng cái drabble phần tiếp này là ra nông nỗi này tumblr_mc468gmjkd1qdlkyg

Advertisements

Chật (1/2)

Hôm nay bất đắc dĩ lắm anh mới buộc phải bước chân lên xe buýt  – thứ phương tiện giao thông mà nhất quyết anh không muốn lên. Tàu điện thì được nhưng xe buýt là đặc biệt không thể – có chết cũng không muốn lên. Nhưng khó ở cái, hôm nay là hạn nộp bài thi cuối kì, giáo viên không cho mang mẫu về nhà làm mà buộc phải xử tại trận. Cứ đi đi về về đúng là chết mệt mà…

Nốt hôm nay thôi là không phải đi lại nhiều như vậy nữa rồi. Bình thường hai thằng bạn chí cốt của anh sẽ lo phần chở anh đi lại, hai đứa chúng nó thay phiên nhau.

Đơn giản vì bao nhiêu vấn đề của chúng nó, đều chạy lại nhờ anh xử hộ, dần dà anh cho chúng nó “trả nợ” bằng cách đưa anh tới trường lúc nào cần, bận thì anh sẽ bấm bụng đi tàu điện ngầm. Nhưng chúa ơi… hôm nay thật đúng là xui xẻo, tắc đường, muộn học, hai thằng bạn thì hôm nay đều bận hết mà từ nhà tới metro mất nửa tiếng đi bộ (đấy còn là nếu đường vắng). Vậy nên giờ anh phải ngậm ngùi đi xe buýt .

Đường tắc, trên xe có rất nhiều người, đông tới nghẹt cả thở, có khi không cần bám lấy cái vịn cũng không sợ ngã ra sàn. Anh cau mày túm lấy cái thanh vịn cạnh cửa sổ. Vì sao anh ghét xe buýt hả? Ừ thì nó cũng không khác tàu điện ngầm là mấy nhưng tàu điện ngầm nhanh hơn, không chở quá số người quy định, vé tuy mắc hơn chút đỉnh nhưng thật tình là còn hơn đi chung cái xe buýt có 25 chỗ mà chở đến cả bốn chục người. Tệ hơn nữa, trên xe đầy những là mùi khó chịu, anh thì ưa sạch sẽ thơm tho lại ghét đeo khẩu trang… đúng là cực hình mà!!!

Trời ơi! Hôm nay lại trúng cái ngày trên xe có lũ học sinh cấp hai chơi bóng rổ, xe thì chật đã đủ mùi người mùi đồ rồi… lại còn thêm cả đống này nữa! Anh đang tha thiết muốn xuống xe, hay ít nhất mời chúng nó đứng xa xa ra một tí. Dân thiết kế thời trang năm 4 mà cao có mét 74, dáng người không tới mức nhỏ con nhưng chắc chắn thấp hơn chúng nó. Anh cố dịch người để né, cái xe chật quá, anh ôm cái túi trước bụng, mặt mày cau có vừa thấy khổ vừa thấy thương.

Lúc dịch chuyển anh vô tình đạp trúng chân ai đó, chưa kịp nói xin lỗi thì cái xe búyt kít đèn đỏ khiến anh đổ luôn vào người ta. Người kia không có thấy phát ra tiếng động gì, chỉ nhẹ nhàng túm lấy vai anh kéo lại để anh khỏi đổ ngược lại phía đằng sau.

Mắt mũi đang nhắm tịt lại không biết trời đất gì, mở mắt ra thấy đầu mình dựa vào ngực ai đó, không biết là do anh nghe nhầm hay thực sự là người này tim đập nhanh quá…

Anh ngẩng mặt lên nhìn, và chúa ơi… là tại lúc nãy xe quá đông không nhích nổi, anh thì đứng quay lưng lại phía người ta. Bây giờ nó cũng vãn người hơn rồi. Cậu ta dễ thương quá đi mất!

Nhận ra mình vẫn đang túm chặt lấy áo của cậu trai, lại còn ngước mắt lên nhìn người ta chằm chằm. Cậu ấy tuy quay mặt ra cửa sổ tránh ánh mắt của anh, nhưng rõ là biết thừa anh đang nhìn cậu trân trối.

Tai cậu ấy đỏ hồng lên rồi kìa… muốn cắn quá đi… Anh giật nảy mình trước suy nghĩ của bản thân, thấy mặt mình cũng nóng dần lên, liền mở miệng “À ừm xin lỗi cậu có thể thả tôi ra được không?” Không không đừng có mà bỏ ra! Cậu bỏ ra là tí nữa tôi lại ngã mất!

Cậu trai thả tay ra và  lập tức đút tay vào túi quần, tay kia vẫn túm chặt lấy cái vịn trên đầu mà anh không đủ cao để mà với… Vì xấu hổ nên tay cậu còn siết cái móc vịn chặt hơn nữa, khiến cánh tay nổi gân xanh “V-vâng xin lỗi…” Cậu ta cũng không quên quay mặt lại mà xin lỗi cho nó lịch sự, không những thế theo bản năng còn cúi đầu khiến súyt thì cụng vô cái túi đàn guitar của anh chàng nào đứng gần đó đang quay lưng lại phía hai người. Anh xém chút nữa là phì cười trước cái độ lúng túng của cậu ta nhưng thay vì đó anh lại quá để ý ‎đôi mắt xám hơi ngả sang màu tím của cậu. Anh chưa nhìn thấy người bị loạn sắc tố mắt bao giờ, nhưng thật sự là nó trông rất đẹp, nhìn lâu là cảm thấy mình như bị cuốn sâu rồi mắc kẹt trong đó.

Sau khi định thần lại, cậu quay mặt đi một lần nữa vì không dám đối mặt với anh. Anh thì vẫn không ngừng nhìn người ta không chớp mắt.

Cậu có mái tóc vàng hơi xoăn nhưng nó trông giống đầu bù xù hơn là tóc xoăn, nó dài tới ngang tai của cậu. Cái kính có gọng màu xám đen, trông như là gọng nhựa nhẹ nhẹ của Hàn Quốc mà rẻ tiền. Mặt cậu nhìn thẳng rất đẹp mà nhìn ngang cũng rất đẹp… Sống mũi thẳng, môi mỏng, lông mi không dài không ngắn, có vài sợi tóc con lòa xòa trên trán. Mặt cậu nhìn rất hiền, tới cái mức mà người ta nhìn vào có nói cũng không tin là người xấu cho được, lại còn hơi thư sinh.

Cậu mặc một cái áo phông trắng tinh, bên ngoài là một cái áo màu tím nhàn nhạt kẻ caro màu trắng, cúc đóng một nửa tới lưng chừng ngực. Bờ vai rộng đeo một cái cặp màu ghi xanh, ở quai còn gắn thẻ học sinh nhàu nát trong bao nhựa trong đã bị mờ phân nửa, phải nheo mắt lại mới đọc được mang máng nó ghi cái gì. M cái gì đó Williams, năm nhất đại học Kiến trúc, ồ vậy là cậu ta mới có 18 tuổi…

Mười tám á?? Cao thật đấy, chắc là cậu ta chăm tập thể dục hay đi gym gì đó.

Anh mới đứng đến ngực người ta, kiễng hết cỡ thì có đến hơn cằm một tí. Cậu ta lại còn trông khá to con, khổ người rộng, bắp tay rắn. Người như thế này mà mặt thì đáng yêu ghê…

“Anh có cần tôi cầm hộ không?” “hả?” “Ý tôi là cái túi ấy…” Francis giật mình nhìn xuống cái túi trên tay.

“Đừng lo, tôi không có lấy đâu… chỉ là… tay anh hằn đỏ lên rồi kìa”

???

Anh đang không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Mải nhìn ngắm người phía trước mà cũng không để ý lắm. Xòe tay ra mới thấy mấy vết hằn của quai túi, mà thực sự là rất nhạt chứ có đỏ tí nào đâu?

Mà thôi kệ đi “Ừ được”.  Cậu ta đón lấy cái túi toàn những đồ nghề của anh thật cẩn thận.

Cậu cúi xuồng nhìn cái túi trân trối khiến anh hơi tò mò “Sao vậy?”

“Ừm… tay tôi bận rồi, nếu anh ngã sao tôi đỡ được…”

Pfftt hahahah thiệt tình, nhìn mặt cậu bé trông giống con cún con được cho miếng thịt và đang nhìn miếng thịt rồi nhìn lại người chủ vì không biết phản ứng ra sao. Không những vậy con cún con mặt trông hết sức thương tâm như là nó đang đấu tranh nội tâm dữ lắm ấy.

“Vậy…” Anh choàng tay quanh hông cậu rồi áp mặt lên ngực cậu một lần nữa “Tôi có thể bám vào cậu, được không?”

Nhận được phản ứng bất ngờ của anh, cậu ta cứng đơ người lại. Anh đang tự hỏi mình có thật là ôm cậu ấy không hay là đang ôm một khúc gỗ.

“Sao cậu lại nhịn thở thế?” “À không xin lỗi, tôi giật mình… chả ai bình thường lại ôm tôi như thế cả… nhất là ờm… tôi còn chả biết tên anh”

Được lắm, dám làm bộ để mần quen anh à. Nhưng mà cậu cũng dễ thương đấy, tôi tha.

“Tôi tên Francis, giờ thì chúng ta chính thức quen nhau nhé.”

Cậu trai lập tức trật tự và không nói lời nào. Francis thản nhiên ôm chặt lấy cậu, cứ áp một bên má vào ngực cậu như vậy. Tim cậu ấy vẫn đập nhanh thật…

Lúc ở gần như thế này, anh mới nhận ra là, người cậu ấy rất thơm. Mùi quần áo mới được phơi trong nắng, lại còn thêm cả mùi body  mist nhàn nhạt rất thoải mái nữa. Anh bất giác cười cười một mình má áp vào ngực cậu.

Người ngoài chắc chắn nhìn sẽ hiểu lầm, xe chật ních như vậy, cậu mong không ai sẽ để ý…

Lâu lắm rồi anh mới ở gần một ai làm anh thấy thực sự thoải mái. Tuy hai người gặp nhau trong khoảnh khắc hết sức ngẫu nhiên thôi Francis lại cảm thấy mình thật may mắn.

Anh hẹn hò không ít người trong quãng thời gian đi học của mình, nhưng anh chưa từng gặp ai giống như cậu. Cậu từ tốn, nhẹ nhàng, thành thật lại đáng yêu. Mới chỉ nói chuyện với nhau hai ba câu mà anh đã cảm thấy cậu là người rất tốt rồi. Tự dưng lại thấy bớt ghét đi xe buýt hơn một chút.

“Điểm dừng tiếp theo tại bến số 14 gần đại học ABC”

Mẹ kiếp, tại sao thời gian lại trôi nhanh thế chứ. Francis chợt nhớ ra là mình vẫn đang muộn học, vội vàng cầm lấy cái túi đồ và len ra ngoài cửa, không quên cám ơn cậu trai “Cám ơn cậu nhé, ơ khoan đã tên cậu là gì nhỉ?” Xe buýt chật quá anh không kịp quay lại hỏi.

Room chat nhóm

Francis: này tụi mày mai không cần đưa tao đi tới trường nữa nhé, từ giờ tao đi xe buýt

Quý ngài tuyệt vời nhất quả đất: ANTON THẰNG FRANCIS NÓ BỊ ẤM ĐẦU NÀY

Cà chua: mày vừa nói tao ghét đi xe buýt cách đây chính xác 45 phút đồng hồ

Francis: tao dổi ý rồi, một chuyện tuyệt vời đã xảy ra với tao trong vòng 25 phút

Quý ngài + Cà chua: ôi bất ngờ ghê đấy, kể anh em nghe coi

Francis: ngắn gọn súc tích thôi tao sẽ để phần hay nhất sau

Francis: cỡ gần mét chín, đẹp trai, dễ thương, năm nhất

Cà chua: nghe vậy là đủ hiểu

Francis: phần còn lại đến tối nhé mấy cưng

Ờ đấy mình quên mất là chưa biết tên cậu ấy… Thôi không sao mai hỏi, chắc chắn sẽ hỏi.

Đúng là có số may, đúng lúc đúng thời điểm gặp đúng người, vậy là có phước lắm rồi. Không những thế còn là người vô cùng tuyệt vời mà anh nóng lòng muốn tìm hiểu thêm.

Tâm trí làm bài đúng là bay đi đâu mất mà, chắc chắn bị gió cuốn sang trường đại học Kiến trúc rồi.


Một cái drabble nữa mà rảnh quá đi viết… Nó có phần tiếp theo nhưng cũng lại là một cái drabble khác…

Kem

“Ôi trời nóng quá đi mất” – Matthew ngồi xuống bên cái ghế dài gần đài phun nước.
“Thế này đã là gì em thử tới Đông Nam Á vào mùa hè thì biết tay nhau ngay” – Francis đặt giấy báo xuống ghế rồi mới ngồi lên. Tất nhiên anh không muốn cái quần kaki trắng tinh của anh bị bẩn.
Cậu cười cười “Thôi thôi tha em đúng là giết nhau mà. Đúng là nghỉ hè trên núi vẫn thích hơn, chúng ta có thể trượt tuyết, tắm hơi…” – Matthew nghiêng người sang phía anh “Bây giờ em vẫn có thể kiếm vé bên khu nghỉ dưỡng đó”
Francis lấy tay che mặt cậu “Em biết anh không chịu được lạnh mà, vả lại trời nắng rất đẹp, anh thấy dễ chịu”
“Nhưng-”
“Trời nắng thì anh được mặc đẹp, ở chỗ em anh suốt ngày phải mặc áo bông xù xì thấy ớn, thế nhé chấm dứt ở đây, không nói chuyện này nữa” – Francis hất tóc đứng dậy và đi tiếp.
“Nào có định đi tiếp không”
“Tới đây…” – Matthew thở dài. Tất nhiên cậu chả thể làm gì được. Francis muốn cái gì thì anh ấy phải có thứ ấy. Khi hai người bàn chuyện đi nghỉ hè với nhau, một thằng dân xứ lạnh như cậu chắc chắn sẽ muốn đi trượt tuyết. Francis chả tán thành ý tưởng đó tí nào, cho dù ở Canada có đẹp như thế nào thì cùng lắm anh chấp nhận nghỉ lễ Giáng sinh cùng cậu thôi. Anh sợ lạnh mà cũng chả chịu được lạnh. Và thế là cậu phải chấp nhận đi tới Roma với anh.
Tất nhiên nóng thì không tệ nhưng cậu thích thời tiết lạnh và lạnh hơn thì thế này khổ quá. Nhất là thói quen -10°c còn cởi trần đi xúc tuyết thì mặc áo ở thời tiết 28°c là cực hình với cậu.
Ăn diện vào các thể loại trường hợp là sở trường của Francis, không phải của cậu.
Mũ rộng vành, kính râm Dior (đúng không nhỉ cậu cũng chả biết anh có bao nhiêu cái kính và của cái hãng nào đi nữa), cái quần kaki ngố trắng tinh cùng cái áo tay ngắn tới khuỷu màu xanh navy, lại còn khăn lụa thắt ở cổ màu đỏ nữa. Cứ như đi làm khuân vác cho tín đồ thời trang, anh ấy có thiếu đồ đâu mà mua lắm thế. Mà hai người chỉ đang trên đường đi gặp bạn, và Francis chỉ “tình cờ” đi nghía mấy cửa hàng thôi.
Mà đấy lúc đầu cái thời tiết này cậu muốn cởi hết ra cho rảnh nợ, cố gắng lắm thì mới mặc một cái áo phông và quần ngố rộng màu đỏ. Nhưng không anh cứ phải bắt cậu mặc tử tế mới được. Quần dài và áo sơ mi, ừ chả buồn kể ra là nó trông như thế nào nữa. Tất nhiên không thể gọi là bắt ép cho lắm vì anh vừa nói một câu mà cậu đã cun cút đi thay ngay cho rồi. Lại còn thế cơ…
“Nếu anh thấy em ăn mặc tệ sao không yêu thằng nào nó chăm chút bản thân hơn ấy…”
“Ôi cưng ơi, nếu nó chăm chút bản thân thì ai chăm anh”
Cậu chỉ biết cười trừ.
.
.
.
“A đây rồi, đúng địa chỉ chưa nhỉ, em kiểm tra lại cho anh đi” – Hai người đứng trước một quan cà phê nhỏ góc đường.
“Ừ đúng chỗ rồi đấy”
Matthew mở của cho Francis vào trước, rồi cậu nhẹ nhàng khép cửa phía sau lưng. Cái chuông báo kêu leng keng nhẹ.
Quán vắng tanh và chả có một ai, chỉ có con mèo đen nằm ngoan ngoãn trên quầy bar và nghe tiếng động nó ngẩn lên nhìn hai người một phút rồi cụp đuôi ngủ tiếp.
Có tiếng người và tiếng loảng xoảng phía nhà trong, rồi một anh chàng nhỏ nhắn có mái tóc nâu vội vã bước ra.
“A hai người tới rồi hả, lâu quá đấy” – Cậu ta hồ hởi cười, cái giọng Ý ngai ngái nói tiếng Anh nghe hơi buồn cười. Feli nhanh chóng chạy lại ôm Francis sau khi tháo cái tạp dề đen và vứt lên quầy.
“Chào cưng, ừ hình như thời tiết nóng như thế này không hợp hoàng tử phương Bắc của tôi” – Francis ôm lại cậu và hai người chạm má nhau.
“Dễ hiểu thôi, cậu cũng đâu có thích ở chỗ Matthew đâu”
“Ừ thế đấy, yêu nhau được là lạ phải không” Anh đùa.
Matthew ôm Feli và chào “Chào anh”
“Lâu quá không gặp hai người, thế nào, bao giờ tôi nhận được thiệp cưới đây” – Feli nhớn lông mày cười cười.
“Anh ấy chưa cho tôi cầu hôn” – Matthew nhún vai.
“Gì chứ chúng ta vẫn cần thời gian để chơi mà, chuyện đó tính sau” – Francis bĩu môi
“Hai người hẹn hò 5 năm rồi đấy, cậu tính đợi tới già à Francis?” – Feli đặt hai cốc cà phê đá xuống bàn “Này hai người uống đi, của nhà trồng được” (cái này đúng ra là “On the house” thường thì dịch “Tôi mời” nhưng thích thế kia hơn lol)
Francis ra điều đặt một tay lên ngực như thể anh bị xúc phạm lắm – “Xin lỗi nha cưng, tất nhiên là tôi biết tôi đang làm cái gì để không phí phạm tuổi xuân của tôi rồi”
“Ừ đấy gì cũng được, còn tôi muốn sớm có cháu bế”
Matthew tí nữa thì sặc cà phê.
Cậu cẩn thận đặt cái cốc còn mỗi đá xuống, kéo ghế xích vô cái điều hoà cây. Quyết định không tham gia vào cái cuộc hội thoại này nữa.
“Cậu thật sự không chịu được nóng nhỉ?” – Feli nhớn mày nhìn cậu.
Matthew cười “À, tôi quen trời lạnh rồi ở Canada không nóng như thế này haha…”
“Cậu ấy đi biển vào thời tiết 8°c đấy” – Francis bổ sung.
“CÁI GÌ???” – Feli tí thì té ngửa khỏi ghế. “Eo ơi các cậu điên thật đấy” – Cậu ta lắc đầu.
“Cậu muốn ăn kem không?”
Matthew quay ngoắt ra, rõ ràng là chữ kem tác động mạnh tới cậu. Matthew mắt long lanh như con cún con khi vừa được nghe tiếng gọi ăn.
“Sao anh không nói sớm”
“Ai mà biết cậu thích, cơ mà ở Ý rất nổi tiếng với kem đấy”
“Gelato hm?” – Francis đang mải ngắm đống đồ vừa mua vừa nói xen vào.
“Tất nhiên cậu thì có món gì không biết không Francis, làm tôi mất hứng quá đấy” – Feli bĩu môi chán chường.
Francis tủm tỉm cười không đáp.
“Anh muốn ăn không?” Matthew ghé đầu tựa cằm lên vai anh.
“Cưng cứ ăn đi”
“Em sẽ cho đó là có” – Cậu hôn nhẹ lên má anh rồi quay sang cười với Feli “Anh cứ mang bất kì vị nào ra cũng được”
.
.
.
“Rum, vanilla và tiramisu, ngon nhất ở quán tôi đấy, nhà làm nên chất lượng khỏi chê nhé” – Feli đặt một cái cốc to có ba viên kem và toping kem tươi kèm siro caramel cộng thêm bánh quế nữa.
Matthew tươi tỉnh đón lấy cốc kem và không quên nói lời cảm ơn. Xúc một thìa đưa lên miệng. Phải nói thật cậu chưa từng nghĩ nó sẽ có vị tuyệt vời như thế. Không phải cậu chưa từng ăn kem, cậu ăn nhiều và thường xuyên như cơm bữa. Cậu còn nhớ hồi bé cùng anh trai sinh đôi Alfred, hai đứa cãi nhau nhưng không có gì mà kem không làm lành được hai người. Và bây giờ vẫn vậy, nếu chắc chắn có mở tiệc độc thân thì phải kéo Alfred đi ăn gelato ở chỗ Feli mới được. Cái này ăn đứt Hockey Pocky.
“Francis há miệng ra nào” – Matthew đưa một tay kéo cả cái ghế lẫn Francis về phía mình.
“hm?” – anh ngước mặt ra khỏi cuốn catalogue đang cầm trên tay, thấy Matthew cầm thìa kem trước mặt liền nhắm mắt há miệng.
Miếng kem lạnh mát ngọt lịm tan trong mồm, cậu nhìn anh chằm chằm đợi phản ứng khiến anh bật cười “Em làm cái gì đấy?”
“Anh không thấy ngon tuyệt vời hả?” “ppfftr haha anh ăn nhiều rồi” “tại sao anh không bao giờ nói là Feli làm kem ngon” – Cậu cau mày nhìn anh như con cún vừa nhận ra nó bị chủ phản bội.
“cái gì anh cho vào miệng cũng đều phải ngon”
“thấy chưa Francis cậu khen tôi một câu cũng không được à” – Feli chẹp miệng khoanh tay lắc đầu.
Anh chỉ nhún vai rồi lại chăm chú nhìn quyển catalogue. Matthew phụng phịu im lặng ăn kem.
Được hai phút Francis nhận ra Matthew không còn choàng tay qua người mình từ lúc nào. Khiến anh quay ra nhìn cậu, giờ thì tới lúc anh cau mày bĩu môi “Cưng giận anh à”
“Đâu có” “Vậy hôn anh một cái đi” – Francis nhắm mắt chu môi trước mặt cậu. Matthew hơi bất ngờ rồi cũng cười xoà hôn anh một cái. Francis mãn nguyện cười rồi hôn lên má lên cằm và một nụ hôn thật sâu trên môi cậu.
Hai người cũng không định thôi nếu Feli không hắng giọng “Này này tôi cũng ở đây đấy nhé”
“Khách sạn gần nhất ở đây chỗ nào? Đẹp đẹp tí nhé” – Francis tươi tỉnh thản nhiên đáp lại bằng một câu hỏi.
Matthew vẫn tiếp tục ôm anh và đặt những nụ hôn nhỏ lên cổ và gáy anh.
Feli sặc nước “Khụ… hai người thật đó hả???”
“À bọn tôi đã kiếm chỗ ở đâu, từ sân bay đến thẳng đây mà. Đồ vẫn chưa chuyển tới mà tôi nghĩ cậu chọn tiện hơn” – Francis nháy mắt.
Feli thở dài lắc đầu nhìn đôi uyên ương trước mặt.


Một cái drabble ngắn viết tặng bạn Phanh của Tê tumblr_m9rd7zw7f61qdlkyg hơi sến cơ mà căn bản là hai anh sến vãi…

Truyện ngắn – không đề

“Francis anh đau ở đâu hả? Em dừng lại nhé?” – Cậu đưa tay lên vuốt tóc anh, rồi trượt xuống má, ngón tay cậu quệt đi nước mắt đang lăn dài trên má anh.

“Ư… không.. không đừng dừng lại… anh không sao hết” – tay anh che mắt, anh cắn chặt môi, cảm tướng như sắp cắn chảy máu tơi nơi.

“Anh chắc chứ?” – Matthew cúi xuống hôn lên môi anh, tay cậu vuốt dọc cơ thể anh trườn xuống đùi, rồi nhẹ nhàng nâng cao lên.

“Thả lỏng ra một chút Francis, em sẽ không làm anh đau đâu” – môi cậu trượt sang má, hôn những giọt nước mắt mặn chát đang thi nhau chạy đua xuống dưới cằm và rơi lên gối. Cậu tiếp tục hôn anh để đánh lạc hướng rằng mình đang tiến vào bên trong sâu hơn lúc nãy.

Francis dường như không để tâm tới chuyện đó lắm, anh cứ tiếp tục gọi tên cậu trong vô thức.

Matthew hôn một đường xuống cổ, cắn nhẹ anh một cái trên hõm vai, và đặt thêm nhiều nụ hôn nhỏ xung quanh. Cậu làm mọi thứ một cách mềm mại và chậm rãi, Francis trông như có vẻ đang phải chịu đau hơn bình thường. Có lẽ vì rất lâu rồi cả hai người không chạm nhau như thế này…

“Hah… ah.. Mathieu… ư…. Ma..thieu” – tay anh vờn trên mái tóc vàng rối bù của cậu, giọng anh trầm và hơi khàn, lúc nãy đáng nhẽ không nên tốn sức kêu gào nhiều như thế…

Hông anh dướn lên một chút, tay cậu đỡ lấy và áp sát người hơn vào anh – “Anh muốn nữa hả?”  – cậu hỏi, Matthew sẽ không làm gì quá lố nếu như Francis không muốn, bất kì điều gì cậu làm, cũng là muốn dành tất cả cho anh.

Francis mắt vẫn nhắm nghiền, một tay che mắt tay kia từ tóc trượt xuống cổ cậu, anh níu nhẹ cậu xuống cũng như dướn người lên một chút. – “…ừ anh muốn Matthieu… anh muốn tất cả của em”

Matthew không nói gì, cậu hiểu anh muốn gì và cậu sẽ cho anh thứ đó. Cái ngực trần của cậu áp sát trên người anh, cậu ôm lấy anh và nâng cả người anh lên, Francis chân quặp chặt lấy hông cậu, tay nắm chặt lấy ga giường .

Cậu nhấp nhẹ, rồi giữ hông anh lấy đà đẩy vào trong. Lần này thật nhiều, nhiều hơn lúc nãy. Francis giật mình ngửa cổ khóc nấc lên, anh bụm miệng tránh phát ra tiếng thét to, giờ chỉ còn tiếng rên âm ỉ qua kẽ ngón tay “MMnnnnggff…”

Nước mắt anh vẫn cứ giàn giụa chảy, anh không biết là nước mắt sinh lí hay là anh đang thực sự khóc nữa… Từ lúc đầu anh còn không biết mình cảm thấy ra sao.

Đã lâu hai người không được ở canh nhau, cậu ấy bận, và anh không muốn làm phiền, anh cũng tự làm mình bận theo. Rồi cậu ấy đi công tác, để anh ở nhà một mình như thế. Anh biết cậu không cố tình chỉ là bất đắc dĩ thôi, nhưng mỗi lần cậu đi công tác lâu như vậy, anh thật sự không kềm lòng mình rằng đang thật sự rất sợ hãi.

Francis biết Matthew yêu mình nhiều như thế nào, và anh cũng yêu cậu nhiều như vậy. Ở bên nhau cũng được hai năm, anh cũng đã tự thấy mình như hòa làm một với cậu rồi.

Lần nào không có hơi ấm của cậu bên cạnh, thật sự rất khó thở…

Mấy tháng không gặp lại nhau, lúc cậu về, anh không nói không rằng chỉ nhảy bổ vào ôm chầm lấy cậu, khóc một trận cho thật đã, để cậu nhẹ nhàng dỗ dành vỗ về như một đứa trẻ con. Tiếp tục ôm ấp bù đắp tình cảm cho tới bây giờ.

Anh khóc ngày một to, tiếng rên và tiếng nức nở của anh trộn lẫn vào nhau. Cậu ghì chặt anh xuống nền chăn mềm mại, thở dốc, cậu di chuyển nhanh, cho dù có lâu lắm không được chạm vào người mình yêu cũng tuyệt đối không hời hợt hay hung hãn. Cậu chỉ muốn yêu anh, vậy thôi.

Tiếng rên của anh ngày càng trở thành tiếng khóc sụt sịt, anh hai tay ôm chặt lấy cổ cậu – “Hức… ư… ư, Matthieu…. Matthieu đừng bỏ anh, đừng buông anh ra…” – vì lí do nào đó, có cậu ở bên như vậy, nhưng thực sự vẫn rất sợ hãi, sợ cậu sẽ đi nữa. Cứ tiếp tục một mình như vậy, tâm tình anh ngày càng xấu. Anh sợ hãi và anh đau, dù có được Matthew ôm vào lòng chặt như vậy, tại sao tim vẫn rất đau như vậy.

Matthew kém anh rất nhiều tuổi, anh đã 35 mà cậu có 21, anh lúc nào cũng nơm nớp lo sợ cậu sẽ rời anh đi mất. Matthew trẻ, đẹp trai, cậu thông minh và hiền lành. Ai ở bên cạnh cậu lâu đều muốn ở bên mãi mãi. Xung quanh có rất nhiều người trẻ đẹp, anh sớm rồi sẽ già hơn cậu nhiều. Khi Matthew bước vào cuộc đời anh, anh cảm thấy mình thật may mắn. Không ai hiểu anh như cậu ấy, và anh không thể là chính bản thân mình trừ khi ở cùng Matthew. Matthew rất tuyệt vời, ở cậu ấy cái gì cũng tốt, cũng hoàn hảo, anh sợ mình yêu cậu không đủ, không đủ để giữ cậu bên cạnh suốt đời.

Anh không hiểu cậu thấy cái gì ở anh tốt đẹp, nhưng anh biết Matthew cũng đang dành cho anh một tình cảm đặc biệt. Và anh không muốn dừng nhận thứ tình yêu ngọt ngào đó.

Từng ấy chưa đủ, chưa đủ để anh hồi phục, chưa đủ để hàn gắn trái tim nhỏ bé tan vỡ của anh. Anh muốn nhiều hơn, muốn tất cả của cậu.

Cơ thể anh run lên bần bật, anh chợt quên mất là mình đang làm gì, dù người có hơi nhức nhưng tim anh đang rất đau, khiến anh quên mất cái đau thể xác kia. Anh ôm chặt lấy cậu, dụi mặt vào vai cậu, hôn lên xương quai xanh quyến rũ của cậu. – “Anh … thật sự không muốn Mathieu đi đâu hết… không muốn em rời khỏi vòng tay của anh…”. Cậu xoa nhẹ trên lưng anh, hôn lên tóc anh – “ Em sẽ không đi đâu, em sẽ ở đây với anh thôi Francis à”

Cậu càng cho anh bao nhiêu thì anh càng sợ mất cậu bấy nhiêu, sợ mất hết số tình yêu đó, thực sự không thể sống nổi.

“Francis nhìn em này” – Anh lắc đầu quầy quậy, anh không muốn mở mắt, sợ mình mở mắt sẽ là tỉnh dậy từ một giấc mơ, và cậu đang không có bên cạnh anh, tim anh nhói đau. Matthew đưa tay lên ôm lấy má anh, cậu vẫn chắc nịch “Francis, mở mắt ra nhìn em này” – Anh rốt cuộc cũng bị giọng nói ấm áp nhỏ nhẹ của cậu làm dao động. Cau mày một chút nhưng cũng chịu mở mắt ra.

Trong đôi mắt tím nhạt ấy, là hình ảnh phản chiếu của anh, chỉ riêng một mình anh thôi. Đôi mắt của cậu chân thành, cậu không nói, nhưng đôi mắt của cậu nói lên tất cả. Trong trái tim của cậu, không có ai hết chỉ một mình anh, một mình Francis chiếm trọn cả trái tim và cơ thể cậu.

“Em sẽ chỉ ở bên cạnh anh thôi Francis, em hứa đấy” – cậu nắm lấy tay anh đặt lên ngực cậu, tay cậu siết lấy tay anh.

Hai người ôm nhau như thế, mọi thứ bỗng chốc im lặng và chỉ có tiếng thút thít nhỏ nhẹ của anh. Và tiếng tim hai người đập chung một nhịp… Nó nhanh và gấp, nó vui sướng nhưng cảm giác như bị ai đó bóp nghẹt.

Tình yêu nó cứ khó hiểu như thế, nó chứa mọi cảm xúc của con người, nó chi phối gần hết những thứ xảy ra xung quanh và chi phối cả cơ thể.

Ừ như vậy… Cậu cũng không muốn mất anh, cậu không muốn nhìn anh đau khổ như  thế, cậu cũng sẽ thấy đau theo.

Cậu nhỏ nhẹ thì thầm bên tai anh “Anh còn đau không? Em rút ra nhé? Anh cần nghỉ ngơi một chút đấy Francis…”

Anh bật cười nhẹ – “Ưm.. không, đừng rời anh, như thế này ổn lắm… Có Mathieu lấp đầy anh như vậy, cả cơ thể và trái tim anh đều sung sướng và hạnh phúc” – Anh ngả đầu tựa lên ngực cậu, chân vẫn quặp chặt lấy hông, một tay ôm chặt lấy vòm lưng rộng, tay kia kia đặt trên ngực cảm nhận tiếng tim đập thình thịch vì mình như thế. Ngoan ngoãn ngồi trên lòng cho cậu vòng tay ôm lấy như một con mèo con.

Anh đã ngưng khóc từ lúc nào cũng không biết nữa… nhưng chắc chắn một điều là cho dù có sợ hãi bao nhiêu,… ở bên cạnh Matthew thật sự vẫn rất tuyệt, an toàn và chắc chắn. Và Matthew sẽ luôn bên cạnh anh như ngay lúc này, cậu hứa và anh tin cậu, Matthew không bao giờ hứa điều cậu sẽ không thực hiện.

Đôi mắt cậu nói, tiếng tim đập của cậu nói và cơ thể cậu nói, tất cả dành cho anh và cậu, tình yêu của cậu sẽ chỉ dành cho anh.

Nỗi sợ hãi tan dần, và thay vào đó, lồng ngực anh chỉ tràn ngập hạnh phúc.


Cái này là truyện ngắn, tiếng anh gọi là drabble ấy, nó ngẫu nhiên và mình cũng không có cái cốt truyện gì cả. 

Mình muốn viết về nỗi lo lắng của Francis, mặc dù mang tiếng kiêu hãnh tự hào về bản thân, nhưng căn bản là tâm lý vẫn sợ bị bỏ lại một mình. Cái này thì cả Francis và Matthew có nỗi sợ giống nhau, nhưng mình muốn viết về Francis 7f152944_by_otterraveplz-d6ea2xe Dù sao thì cũng mong các bạn thích…

Ừ hai anh đang ấy ấy tumblr_inline_mo8b7oxhbm1qz4rgp

Một lần mỉm cười – Chap I

           Gió thổi nhè nhẹ qua kẽ tóc Francis, khi anh đạp xe qua con phố lát  gạch kế công viên một lần nữa. Hôm qua khi về tới nhà, anh nhận ra là mình quên chưa trả tiền cho Matthew – cậu trai bán hàng ở cửa hiệu bán đồ họa cụ. Anh không biết mình có nên thôi cảm thấy vui trong lòng và thay vào đó là sự áy náy. Nhưng không hiểu sao, anh cứ thấy lâng lâng khi nhận ra mình có thể qua đó một lần nữa, sẽ được nhìn cậu mỉm cười một lần nữa.

Tiếng vành xe đập lạch cạch vào bánh khi nó đi trên mặt đường đá hơi gồ ghề. Chỉ có tiếng gió, tiếng chim, tiếng bánh xe quay đều đều, tới khi nó dừng hẳn lại trước cửa hàng nhỏ đó. Con phố vẫn vắng vẻ và yên tĩnh lạ thường, thỉnh thoảng lại có vài cơn gió to hơn một chút, khiến cây cối xung quanh công viên xào xạc tiếng lá rơi hay nhảy nhót trên mặt đường.

Trong cửa hàng vẫn phát ra tiếng nhạc nhè nhẹ, không quá lớn, chỉ đủ để nghe khi đã đặt chân lên bậc thềm của cửa hàng, nhưng cũng không rõ là lời bài hát như thế nào… hoặc là do anh còn đang mải để ý chuyện khác tới mức đầu óc vẩn vơ như trên mây.

Francis đứng trước ngưỡng cửa ra vào, không biết là do cậu đang quá mải lúi húi viết cái gì đó bên quầy phía trong hay là do anh đi lại nhẹ nhàng quá. Chứ ở một chỗ yên tĩnh như thế này, thật quá dễ để nhận ra cái gì đang di chuyển dù chỉ là tiếng lá bay. Anh liền đưa tay lên vén tóc qua vành tai, hắng giọng một cái.

Matthew giật mình, ngẩng đầu lên khỏi mặt bàn, đặt bút xuống và chào anh, có một chút ngạc nhiên nhưng cậu cũng không quên kèm một nụ cười – “Francis? Ôi thật là một bất ngờ quá, tôi cứ nghĩ là hôm nay sẽ còn vắng hơn cả thường ngày cơ. Nên cũng tranh thủ làm chút việc khác luôn. Thật thứ lỗi cho tôi đã không nhận ra anh đến sớm hơn…”

“Ôi cậu không cần phải khách sáo thế- ! Thật tình tôi cũng không muốn gián đoạn, trông cậu có vẻ chăm chú quá nên… Mà dù sao tôi muốn qua đây để trả tiền cho cậu. Tôi thật vô duyên khi cứ vậy mà xách đồ về… vả lại tôi cũng không bận gì hôm nay”

Matthew cầm lấy tiền Francis đưa và cậu hơi im lặng khi cúi xuống nhìn mấy tờ euro trong tay. Bất chợt, cậu không hiểu cái ý tưởng đó nảy từ đâu ra, và sao cậu lại đột ngột nói ra luôn khi chưa nghĩ kĩ – “Vậy,… anh có muốn đi chơi với tôi một hôm không? Giống như người ta ngồi quán cafe để nói chuyện ấy…” Khi Matthew vừa chợt nhận ra mình vừa mới ngỏ ý mời, một người khách của mình đi chơi, đây thực sự là một ý tưởng quá ư tồi tệ, có khi anh ấy sẽ cười vào mặt cậu với cái ý tưởng điên rồ đó – “Tất nhiên là nếu như anh không bận việc gì, ừm, ý tôi là, …chúng ta không thân thiết tới mức đó … chỉ là tôi chợt nghĩ ra nó… đừng lo, anh có thể hoàn toàn tứ chối! Tôi … sẽ không thấy phiền hay gì hết đâu …” Cậu ấp úng trả lời, đưa tay lên xoa phần tóc gáy, mặt hơi nóng lên một chút.

Francis cúi gập người xuống, hai vai anh run run, rồi anh bật cười “Pffftttt- … hahaha ha…!”. Matthew lúc này càng đỏ mặt và cậu đưa một tay lên ôm mặt “Tôi xin lỗi Francis, chỉ là tôi… Agh tôi đã nghĩ gì thế này, thật là ngu ngốc quá”

Anh đưa tay lên cầm lấy tay Matthew và kéo xuống “Haha… X-xin lỗi, uhm, không sao đâu, chỉ là… cậu ấp úng nãy giờ dễ thương quá…” – “Hả…?” – Matthew không chắc là mình có nghe nhầm không hay Francis vừa mới khen một thằng đàn ông cao hơn mét tám, không-nhỏ-con-tí-nào, … là dễ thương? Không, anh mới là người dễ thương chứ, khuôn mặt và tiếng cười của anh mới là thứ dễ thương nhất -…

Matthew một lần nữa lại nhận ra đầu óc mình không được tỉnh táo và cậu lần này chỉ dám nghĩ trong đầu thôi. Thật là dở nếu mà cậu buột miệng nói thế.

Sau một khi đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, Francis mới đứng thẳng dậy và trả lời cậu. Nếu như từ chối thì anh sẽ cảm thấy tệ cho cậu nhiều hơn cả lúc nãy nữa, nếu xấu hơn có khi cậu sẽ giận anh mất. Francis liền từ tốn trả lời “Vậy thì sẽ tuyệt vời lắm” – Sau khi bị xấu hổ tới hai lần, Matthew chợt quên mất điều gì vừa mới xảy ra “Chuyện gì tuyệt vời cơ?…”

Francis muốn cười nhiều hơn cả trước khi thấy Matthew lóng ngóng như vậy, anh nhịn cười – “thì đi chơi với cậu …”

“Ahhh chuyện đó –… xin lỗi tôi không cử xử như bình thường hôm nay,…” Cậu dừng lại hắng giọng, tiếp “… vậy ta đi chứ?” Đứng đây lâu hơn một chút thôi là cậu sẽ lại thốt ra một ý tưởng ngớ ngẩn nữa cho mà xem.

16063759-stylized-poppy-flowers-illustration

Dẫn Francis ra phía con hẻm nhỏ bên cạnh cửa hàng, cậu đi trước dẫn đường và len vào trong. Francis im lặng và đi theo tới lúc cả hai đã đặt chân lên một khoảng sân nhỏ với đám cỏ đã được cắt tỉa gọn gàng, góc sân có một bộ bàn ghế gỗ ngoài trời dưới tán cây phong lớn. Ở trên cành cây có treo một cái nhà chim cỡ chứa được 2-3 con bồ câu gì đó. Đối diện là một căn nhà be bé với tầng một là cái xưởng vẽ, tạm thời hơi bề bộn với những lọ màu chỏng lóc và mấy lọ bút đựng đầy bút lông và bay. Cái bàn gỗ chữ nhật to được đặt gần cửa ra vào, kế đó là một cái ghế vắt đầy những áo sơ mi dính màu và cái tạp dề không còn rõ lúc trước nó là màu gì nữa. Góc trong phòng có nhiều tủ gỗ lòe loẹt thứ màu dây ra và các khung tranh cũ dựng chồng lên nhau. Bên cạnh đó là chồng các size toan trắng để xếp theo thứ tự, được đặc cách để gần cái cửa sổ vuông con con tránh khỏi chỗ dính màu. Từ ngoài nhìn vào chỉ quanh quất được cái xưởng vẽ, còn một buồng trong và cái cầu thang xoắn đi lên gác xép. Francis nghĩ đây là chỗ ở của cậu luôn.

“Cậu ở đây một mình hả?” – Francis bất giác hỏi.

“Tôi có một đứa em gái nhưng vâng, tôi sống một mình” – Matthew cởi trước tạp dề cậu đang đeo trên người xuống mắc lên một cái giá treo đầy những tạp dề xanh đỏ khác nhau và có cả cái ô ở đó nữa.

“Xin lỗi vì để anh phải nhìn thấy mớ lộn xộn này… thực tình tôi chưa cho người lạ vào đây bao giờ…” – Cậu tiếp lời và trông có vẻ thoáng bối rối.

Francis tự dưng thấy lòng mình vui khi nghe cậu nói thế… Không phải như vậy cũng là một phần nói anh đặc biệt hơn những người khác sao? Tất nhiên là anh nghĩ vậy thôi, chứ thực tình anh cũng không biết cậu trai coi mình như thế nào… Không phải bạn thân, không phải khách hàng quen biết lâu năm, lại càng không phải người yêu… Anh chợt giật mình, mình vừa nghĩ cái gì vậy? Người yêu? Không phải anh là thẳng sao? Còn Matthew cũng là trai thẳng mà, phải không?

Francis quyết định quên đi dòng suy nghĩ lung tung của mình và mỉm cười đáp lại “Không sao hết, tôi thấy nó đâu có bừa? So với một họa sĩ cậu gọn gàng đó chứ. Vả lại, dân nghệ thuật như chúng ta luôn cần chốn riêng tư mà” – Anh còn thêm cho cậu một cái nháy mắt sau khi nói hết câu.

Matthew đứng đờ người ra mất mấy phút, khi cảm thấy tai mình bắt đầu dần nóng lên cậu mới nhận ra mình đang nhìn chằm chằm anh một cách vô lễ. “A-anh đợi tôi thay đồ một chút, sẽ nhanh thôi… Anh có thể ngồi đây và tôi có mấy hộp cà phê trên giá, anh cứ tự nhiên nhé” dứt lời cậu quay mình lên gác luôn.

Sau khi Matthew đã đi rồi, Francis đặt mình xuống một cái ghế sofa nhỏ nhưng cũng cỡ chứa được hai người có thể thêm một đứa nhỏ. Ngồi xuống thoải mái rồi, anh để ‎ý thấy trên cái ghế bày đủ loại gối màu mè hoa văn các loại, khiến cái ghế trông chật hơn. Bên trên đống gối có dựa một con gấu bông màu trắng tinh, nó đeo một cái kính giả bằng nỉ màu đỏ tròn xoe. Francis cầm con gấu và cười một mình… chả hiểu vì lí do gì, nó làm anh nhớ tới cậu. Loài gấu Bắc Cực to lớn, sống đơn lẻ, tuy có là một loài ăn thịt nhưng lại trông rất dễ thương, mềm mại, ôm vào chắc chắn rất ấm áp… Anh nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, căn nhà nhỏ thoang thoảng mùi màu dầu, mùi giấy toan, một chút mùi cà phê và một mùi hương gì đó nữa cực dễ chịu. Mùi này không dễ nhận ra, chỉ thoang thoảng, hơi ngan ngát thơm lại một chút ngọt ngọt, làm người ngửi thấy có cảm giác an toàn và thoải mái sao đó.

“Anh không sao chứ?” Trong không gian yên lặng, đột ngột nghe tiếng người quả làm mình thót tim. Francis bật mở mắt và quay lại phía phát ra âm thanh. Trước mắt anh là một người con trai rất điển trai. Không đeo kính, tóc tai gọn gàng, sống mũi thẳng, đôi môi mỏng. Cậu mặc một chiếc áo thun dài tay màu xám khói được đẩy hờ quá khuỷu tay, lộ ra bắp tay săn chắc, phía dưới bắp tay tới cổ tay có lộ ra những đường gân xanh khỏe khoắn. Chiếc quần thụng thẳng thớm màu be và dưới cùng là một đôi Converse màu đỏ tươi. Cậu không ăn mặc quá cầu kì, nếu không soi sét dáng vẻ cậu, có thể nói ăn mặc giống học sinh cấp ba. Nhưng khuôn mặt tuy có phần hơi non của cậu lại làm người ta vẫn thấy cậu là người chín chắn và nam tính.

Francis thật sự phải quay ngoắt lại tránh đi cảnh tượng trước mắt. Là một người hay để í sâu chi tiết, nếu ngồi ngắm nữa, không chừng đổ máu mũi.

“Anh mệt à?” – Cậu không bỏ cuộc tra hỏi cho bằng được. Rốt cuộc là đi tới rồi ngổi xổm ghé mặt sát vào Francis. Mặt cậu thì rõ là tỏ ra sự lo lắng, anh thì mặt đỏ bừng bừng, cơ thể như ngồi trên chảo dầu vậy, vừa nóng nực khó thở, anh liếc mắt tránh ánh nhìn của cậu. “C-có thể ngồi xa xa ra một chút được không?”

Matthew nhận ra mình làm có hơi quá lố, liền lùi lại hai bước, lúc này Francis mới thở phào nhẹ nhõm. “Nếu anh mệt anh có thể lên phòng tôi nghỉ… trên đó có giường. Nếu như mà ốm để ngồi gió thổi như thế này sẽ có hại tới sức khỏe…” – cậu ân cần chăm chú xem nét mặt anh có gì thay đổi. Francis càng thót tim “K-không, tôi ổn mà, đâu có bị ốm” – “Nếu cần tôi có thể cõng anh lên… đi chơi có thể để hôm khác…” – “Tôi bảo là không cần mà!” – Anh kiên quyết nhắm tịt mắt lại phản kháng, có phần hơi gắt, đang định mở mắt xem phản ứng của cậu để còn lẹ mồm nói xin lỗi. Không ngờ được là mặt cậu ấy lại không có biểu cảm như anh dự tính, trông vẫn hiền lành và … đẹp trai như thế. Một nếp nhăn giữa hai lông mày cũng không có, tuy có điều có vẻ ít nói hơn lúc nãy. Chắc cậu sợ lại nói gì làm anh khó chịu.

Cậu đứng dậy, ngần ngừ một lúc, quyêt định hỏi lại cho chắc ăn, không tâm trạng sẽ lại trở nên khó chịu bất an – “Anh đi được chứ?” Giọng cậu nhẹ nhàng, không có  ý thúc giục, cũng không khó chịu, chỉ đơn giản là cậu muốn quan tâm thôi…

“Tôi ổn mà… lúc trước thấy không khí dễ chịu quá nên tự dưng nhắm mắt.. hưởng thụ..” – Francis lấp liếm, anh cũng đứng dậy phủi quần áo và đặt con gấu xuống. Thấy Matthew trông có vẻ như tạm tin những gì mình nói, Francis liền đi ra ngoài đứng đợi. Cần một ít không khí thoáng cho tỉnh táo lại…

Cậu đi sang phía nửa bên nhỏ hơn của ngôi nhà, hình như là cái garage. Bấm nút đỏ ở bên cạnh cái cửa gấp ì ì mở lên, nghe loạch xoạch ken két hơi khó nghe, chạy được một phân ba thì nó lại im re. Bên trong có nhiều miếng gỗ xếp chồng và đủ loại dụng cụ khác như đồ sửa chữa điện có khi cả đồ làm vườn, một cái máy cắt cỏ cũ kĩ, cuối cùng là một chiếc Vespa màu trắng kem.

Matthew mở lời trước khi để Francis thắc mắc thêm – ” Đây là quà tặng của bạn tôi, cậu ấy cũng là dân nghệ thuật, năm đầu đại học tôi không quen biết nhiều, lại không có bạn, tự dưng có một tên người Ý sang trường tôi làm học sinh trao đổi. Cậu ta thì đối tốt với tất cả mọi người, hoạt bát, lanh lẹ, có thể nói nhiều lúc nói hơi quá nhiều. Nhưng vì lí do nào đó hai đứa trở thành thân, … Cậu ấy là người bạn thân duy nhất và cũng là đầu tiên của tôi, sau khi hết kì, cậu ấy về nước. Nhưng lại muốn tặng lại cho tôi con Vespa này, không phải là mới toanh vì cậu ấy cũng chạy suốt hai năm lận. Nhưng tôi cũng đã tu sửa lại nên đi còn ngon lắm…”

Anh nhìn cậu một lúc lâu, đây là lần đầu cậu nói nhiều tới thế, có vẻ như là tự nhắc nhở mình chứ không phải kể cho anh một câu chuyện vui. Giọng cậu còn hơi xuống lúc cuối, tự dưng anh ước mình trở lại cái thời còn là sinh viên, nếu như lại chung trường với cậu thật là tốt. Người như cậu, cớ sao lại không có ai ngó ngàng để ý tới? Vừa thông minh, hiền lành, lại đẹp trai, tháo vát… kể cả nếu làm bạn, anh cũng chẳng muốn rời khỏi cậu nửa bước.

Để phá vỡ cái sự yên lặng hơi khó xử, Matthew quay lại cười cười với anh – “Anh chịu để tôi chở không?” Francis nghệt ra, cái gì chở tôi á? – “Anh nghĩ tôi để anh đạp xe theo chắc?” – Cậu bật cười thành tiếng, rất nhẹ thôi, nhưng đúng là cười thật.

Trước giờ anh tự biết mình là người chủ động, tự dưng lại lệ thuộc bị động đến như thế này thật đúng là xấu hổ. “Tôi đã kịp nghĩ gì đâu …” – Francis lầm bầm thú nhận. Matthew không nói gì nữa mà mỉm cười một cái, rồi vào garage và dắt xe ra, sau đó quay ngược trở lại cầm ra hai cái mũ bảo hiểm – màu tím oải hương, người ngoài thoạt nhìn còn thấy ớn. Nhưng đã là dân nghệ thuật thì nhìn màu sắc nào cũng thấy vẻ đẹp của nó, anh không nghĩ ngời nhiều mà cũng đón lấy và đội lên đầu.

Francis rất ghét đội mấy cái thứ mũ bảo vệ, đơn giản nó trông chả hợp thời trang tí nào, không những thế lại làm hỏng tóc tai mềm mại đẹp đẽ của anh. Nếu để anh chọn, thà chết chứ không bao giờ mặc những thứ gì không có tính thẩm mỹ lên người. Vậy mà cậu đưa anh cái mũ, chả biết vì lí do gì mà lại ngoan ngoãn đội vào ngay. Đội xong mới thấy hối hận, mà thôi thà đội chứ để cậu ấy khó chịu thì thật không phải.

Matthew đã dắt xe ra đằng trước nhà, cậu trèo lên xe và chống chân đợi anh. Tuy rằng ngồi xuống cậu thấp đi một cái đầu, nhưng đúng không thể phủ nhận trông cậu rất cao. Vì không chắc chiều cao của cậu lắm, nên Francis chỉ ước chừng, có khi lại hơn cả mét tám lăm.

Francis thong thả đi ra sau khi đã cất lại xe đạp và khóa cẩn thận. Matthew cũng đã đóng cửa hàng. Cậu chìa tay ra phía sau của ghế xe, vỗ nhẹ trên mặt da màu nâu cà phê sữa, ý muốn nói anh ngồi xuống. Francis hơi ngần ngừ một hai giây, nhưng rồi cũng thẳng đờ người ngồi xuống không nhúc nhích một li. Ở gần như thế này kì quá.

Thấy cậu chưa đi, anh dướn mặt lên định hỏi, cậu chỉ nhíu một bên mày vả hỏi lại “Anh làm gì vậy? Ngồi như vậy không sợ té ngã hả?” – “Hả…?” – Thấy Francis có vẻ không hiểu ý mình, cậu liền đưa tay ra sau và xòe ra – “Đưa tay của anh đây nào” – Francis không hiểu gì nên cứ đặt tay lên tay cậu. Bị kéo đột ngột như thế, Francis tí nữa là đập mặt vào người cậu, may là có tay kia chống ở giữa và lực kéo của cậu cũng không mạnh và thô bạo. Lần này thấy đối phương đã ngồi sát hơn một chút, Matthew vòng tay kia ra sau và bắt luôn cổ tay phải của Francis, kéo thêm cái nữa, khiến anh áp hẳn ngực vào lưng cậu.

Chưa kịp hoàn hồn, Francis định mở mồm gắt, nhưng lại ú ớ không biết nên nói gì, cậu đã lập tức chặn họng anh – “Đi xe máy phải ôm người đằng trước như thế này, vì xe không có gì để bám giữ thăng bằng, anh sẽ ngã mất”

Matthew chả có ý định gì cả, chỉ là sợ lúc quành xe, Francis không kịp túm, sẽ rớt khỏi ghế. Francis biết vậy nên yên lặng ôm chặt hông cậu như vậy hai tay nắm phía trước bụng. Thỉnh thoảng cọ quẹt một tí nhưng anh sẽ không để tâm, ngăn mình không để tâm. Người cậu không đến nỗi dày chiều ngang nên ôm cũng đủ hết một vòng tay, dù mặt có phải áp sát lưng đối phương như vậy, anh nói thật không thấy phiền, chỉ sợ nếu cậu ấy phiền.


Spoil chap II

[ … Thật sự hai người không thân hề thân thiết, mới gặp mặt đúng hai lần, chỉ là có chút điểm chung. Tự dưng ôm ấp như thế này, Francis chả biết mình nên cảm thấy như thế nào nữa…]

Xin lỗi các bấy bì là do thực sự quá lười, viết lại tùy hứng, nên mãi mới quay lại viết tiếp… tumblr_inline_mo8b7oxhbm1qz4rgpMọi người để lại feedback tốt, chắc chắn Tê sẽ có thêm động lực viết tiếp… Nên yêu thương Tê tí nha plop_by_xx_awakentheabyss_xx-d5hpg16

Một lần mỉm cười – Opening

Francis Bonnefoy – một họa sĩ nghiệp dư sinh ra ở Paris, Pháp. Anh chỉ đơn giản là một họa sĩ nghiệp dư mà thôi, tất nhiên việc vẽ vời là niềm đam mê của anh, nhưng anh lại không có ý định muốn được nổi tiếng hay gì tương tự. Francis chỉ muốn truyền đạt cảm xúc và cái đẹp vào tác phẩm của mình.

Đúng ra anh đã ở lại Paris, nhưng Francis không thích sống trong một chốn phồn hoa đô thị nhộn nhịp, hay vì lí do anh muốn vứt bỏ lại những kỉ niệm anh không muốn giữ, anh chỉ muốn sống thanh thản, nhẹ nhàng. Vậy nên Francis quyết định bỏ Paris và chuyển vào sống ở ngoại ô nước Pháp, anh cũng không còn gì níu kéo anh ở lại trong ngôi nhà hai tầng một trăm mét trống rỗng đó.

Francis thuê một căn hộ nhỏ đủ chỗ cho phòng ngủ, phòng vẽ, phòng tắm, vệ sinh, một góc bếp con con và cái bàn gỗ tròn bên cạnh ban công nhìn ra công viên đối diện. Với anh như thế này là quá đầy đủ. Cũng may ngôi nhà cũ của anh ở Paris có người để ý từ lâu, ngôi nhà là của bố mẹ anh nhưng dù gì họ cũng bỏ đi từ lâu rồi, nên anh bán lại cho họ luôn và tiền nhà để dành mua nội thất mới.

Bà chủ nhà là một người phụ nữ đáng mến, bà cho anh trả tiền thuê sau khi anh đã cảm thấy thật thoải mái quen với nơi này. Anh cũng đã tặng bà một bức tranh để cám ơn, bà có vẻ thích bức tranh ấy lắm.

“Cậu có chắc không? Bức tranh này đáng quý lắm, cậu có thể bán nó được ối tiền đó!”

“Bà Lisa, bà cứ việc nhận cho cháu, ít nhất cháu sẽ cảm thấy bớt áy náy việc bà cho cháu cọc tiền sau” Anh nói, cầm bức tranh dúi vào tay bà.

“Cậu thật tốt quá Francis, Chúa phù hộ cậu !

Tôi mong cậu sẽ cảm thấy thoải mái ở đây, cậu cần gì thì cứ nói”

“Cháu cám ơn!” Francis lên tầng, hài lòng với tầng lầu dành riêng cho mình.

 

Anh thả mình lên giường, thiếp đi trong cơn gió nhè nhẹ thanh mát từ ngoài cửa sổ  thổi vào.

poppy-flowers-watercolor-illustration-white-red-big-flower-painting-38900142

Trong khoảng nửa năm ở đó, anh cảm thấy thật thanh thản, thoải mái vẽ vời, tận hưởng cái không khí trong lành và những con người thân thiện miền quê. Bà Lisa cũng dần coi anh như con trai vì bà sống một mình.

Francis tưởng chừng anh không thể hạnh phúc hơn nữa, đó là trước khi anh gặp được người làm cuộc đời anh thay đổi…

.

.

.

“Dậy sớm vậy Francis?”

“Dạ cháu đi chợ”

“À vậy hộ bà luôn nhé, danh sách đồ đây”

“Vâng” – Francis cầm tờ giấy, dắt chiếc xe đạp ra ngoài. Việc đạp xe mỗi sáng trở thành sở thích của anh, nó giúp anh thư giãn và làm anh thoải mái hơn trước khi bắt đầu một ngày làm việc, chí ít thì đó là công việc yêu thích nhất của anh sau vẽ và nấu ăn.

 

Tiếng lá xào xạc bởi gió thổi qua trên con đường lát gạch sát cạnh công viên. Hít thở không khí trong lành, anh nghĩ, còn gì có thể tuyệt vời hơn cơ chứ. Đạp xe trên đường và hưởng thụ cái hương vị mộc mạc của ngoại ô.

Hôm nay trời đẹp quá, trong xanh và cao vút, tiếng chim hót lanh lảnh ở mọi góc đường. Đường phố ở ngoại ô không đông đúc và tấp nập như ở Paris, nó nhỏ xinh yên tĩnh, cùng vài con người thân thiện cởi mở, mà Francis thích vậy hơn. Anh yêu thích cái đẹp, nhưng bản thân anh không cần quá xa hoa quyền quý. Sống thoải mái như một con người bình thường thật tốt, anh chả cần phải lo nghĩ tới việc gì, chuyện gì tới sẽ tới.

 

Sau khi lượn qua khu chợ nhỏ phía đầu kia của công viên, Francis quyết định đi đường vòng về nhà thay vì đi đường cũ. Để đổi gió một chút.

Con phố mà anh đang nhẹ nhàng đạp xe qua khám phá, nó sẽ không có gì đặc biệt nếu như cái nơi ấy không nằm ngay giữa con phố. Bên cạnh những ngôi nhà đều nhau tăm tắp, nó nằm ngay đó, nhỏ xinh và yên tĩnh.

Một ngôi nhà nhỏ, không, một cửa hàng dễ thương. Mấy cái khung giá vẽ to được bày bên ngoài, những tấm voan trắng chồng lên nhau xếp bên cạnh. Một cửa hàng họa cụ mộc mạc nhỏ. Có hai bụi hồng leo được trồng bên ngoài cửa, nó leo lên và bám vào tường nhà, làm cho nơi này cảm thấy thơ mộng hơn.

Anh bước lên thềm và đi vào cửa hàng, không gian bên trong có hơi chật vì đống đồ họa cụ, nhưng mọi thứ dường như được sắp xếp rất gọn gẽ. Francis còn nghe được tiếng nhạc nhè nhẹ được bật lên từ góc bàn của người bán hàng, có lẽ để cho đỡ trống vắng, nhất là khi cửa hàng được đặt ở trên một con phố vắng vẻ như thế này. Nhưng bù lại, anh thích vậy, rất yên tĩnh.

Trong cửa hàng có đúng một khách hàng, một cô gái, trông cô hơi gầy và nhỏ con. Có vẻ như cô đang nỗ lức tìm một thứ gì đó, thấy vậy, anh tiến đến gần và hỏi.

 

“Cô gái, cô có cần giúp không? Tôi là một họa sĩ nếu như cô cần lời khuyên, tôi luôn sẵn sàng giúp đỡ”, anh mỉm cười, “…đặc biệt với những người dễ thương như quý cô ngay đây?”

Cô gái tóc ngắn quay sự chú ý của mình từ giá màu sang anh, thoáng đỏ mặt, “Anh quá lời rồi-… haha-… tôi nghĩ tôi sẽ đi hỏi người bán hàng,… anh ấy biết đồ để ở đâu”

“Ồ, tất nhiên rồi”, anh vẫn tiếp tục cười và nhìn cô gái khiến cô đỏ mặt hơn rồi cô gọi người bán hàng “Xin lỗi, cho tôi hỏi, ở đây có bán bộ Manuscript Leonardt không vậy?”

Một giọng nói tầm trung trung nhưng nhẹ và ấm vọng ra sau một cái kệ màu acrylic và đống giấy, “Nó ngay giá bên phải cạnh giá màu nước và tủ bút marker đó thưa cô”

Bước ra là một cậu trai tóc dài chớm ngang gáy, hơi xù và có màu vàng mật ong. Cậu cao, vòng vai rộng, nhìn thoáng cánh tay của cậu qua chiếc áo sơ mi kẻ sọc xanh nhạt thì cậu khá rắn chắc. Nếu không vì cặp kính tròn và cái tạp dề vẽ nhem nhuốc, trông cậu giống người mẫu hay tuyển thủ quốc gia gì đó hơn.

Đấy là anh để ý cậu từ dưới lên, tới lúc nhìn được khuôn mặt cậu thì anh như đứng tim tại chỗ. Khuôn mặt điển trai cùng với nụ cười ấm áp. Cậu vui vẻ hướng dẫn tỉ mỉ cách dùng và bảo quản sản phẩm cho cô gái kia. Francis đứng ngây ra đó nhìn cậu trai bán hàng cho tới khi cô gái trả tiền xong về và cậu chợt quay ra và cười với anh trước khi quay lại với cái bảng kẹp giấy kiểm lại hàng. Anh bất chợt giật mình và quay lại như đang tìm gì đó, mặc dù không biết chắc chắn mình muốn tìm cái gì nhưng anh cứ chăm chú nhìn vào cái giá màu trong khi đầu óc rỗng tuếch.

Sau một lúc mặc niệm nhìn chăm chăm một chỗ, cậu trai lại vỗ nhẹ lên vai anh và hỏi “Anh có cần tôi giúp không?”, anh giật thót và nói hơi ngắc ngứ “À không chả qua tôi muốn xem… cái kia nhưng nó cao quá…” – trả lời xong anh cũng chả chắc mình nói tới “cái kia” là cái gì.

Tất nhiên cậu bán hàng cũng không hiểu nó là cái gì, nhưng thay vì hỏi cậu bế xốc anh lên làm anh giật mình túm lấy vai cậu. Anh bối rối nhìn xuống cậu, cậu chỉ nhỏ nhẹ đáp lại: “Anh đã tìm thấy thứ mình cần chưa?”

Francis cảm thấy mặt mặt mình hơi nóng, anh vớ lấy một lọ màu acrylic – “…cám ơn, tôi lấy được rồi…”

Cậu nhẹ nhàng thả anh xuống đất, anh vẫn nhìn cậu không chớp mắt. Nếu như có một thời điểm trong cuộc đời anh lúng túng trước một ai như vậy… chỉ có thể là ngay lúc này. Cậu tiếp tục hỏi “Anh cần tìm gì nữa không?” – không một chút ý khó chịu trong câu hỏi của cậu khi anh còn đang không biết thứ mình cần.

“Ah … không.. tôi ổn mà”

“Anh chắc chứ?” – Cậu trai bán hàng vẫn từ tốn hỏi.

“T-tôi xuống được chứ?” – Francis nắm lấy áo cậu chặt hơn một chút.

“À tất nhiên, thứ lỗi cho tôi vì đã tự tiện..” – thả anh xuống cậu lau nhẹ tay vào cái tạp dề nhem màu rồi xòe tay ra – “Matthew, Matthew Williams, rất vui được làm quen” Anh hơi ngạc nhiên một chút vì lòng hiếu khách của Matthew nhưng anh vẫn đáp lại, cầm lấy bàn tay của cậu và lắc nhẹ – “Francis Bonnefoy”

“Nếu cậu không phiền tôi có thể hỏi là cậu đến từ đâu không? Không có ý tò mò nhưng tên cậu không phải tên người Pháp? Với lại, cậu nói tiếng Pháp cũng … lạ nữa” – Francis hơi khúc khích một chút khi nghe cái giọng hơi lóng ngóng của Matthew, rõ là cậu không phải dân bản địa.

“Vậy là anh để ý? Haha tôi không nghĩ nhiều người sẽ quan tâm tới vấn đề đó, tôi sinh ra ở Canada và mẹ tôi là người Pháp, bà ấy sống ở Canada lâu rồi và mất đi, sau đó tôi và em gái chuyển tới đây sống và làm ăn. Con bé chết mê mệt với đất nước xinh đẹp này, anh hiểu mà?” – Matthew cười, đưa tay gãi gãi sau gáy.

Francis để lộ ra tiếng cười của mình, khiến cậu trai hơi thoáng đỏ mặt.

“Ồ tất nhiên rồi, tôi cũng yêu quê hương của mình nhiều như vậy, nhưng tôi thích vẻ đẹp êm dịu và nhẹ nhàng của nó hơn là vẻ kiêu sa, lộng lẫy như ở Paris, đẹp nhưng … hơi quá ồn ào, phải không?”

“À vâng, tôi thích ngoại ô nước Pháp, gió ở đây ngọt ngào và thoang thoảng mùi hoa. Lúc bé tôi cứ nghĩ được chơi ở rừng phong là tuyệt vời nhất luôn, giờ thì chắc đứng thứ hai thôi, hahaha”

Cậu cười nhẹ, nghe có chút gì đó vương vấn với quê hương, nhưng chỉ một chút thôi, rồi gió cuốn cảm xúc đó đi thật nhanh. Matthew quay lại nhìn anh, hai người quên mất là đã ngồi trên bậc cầu thang tán chuyện từ lúc nào. Anh đang nhắm mắt lại, tựa cằm lên tay chống trên đùi, mỉm cười một chút, trông như là đang chìm vào suy nghĩ mông lung nào đó.

Lúc này, cậu mới có thời gian để ý thật kĩ, mái tóc dài hơi uốn lượn và được chăm sóc kĩ càng, một bên mái uốn nhẹ che chưa tới nửa khuôn mặt anh. Không gầy cũng không béo, vừa vặn và thanh thoát. Anh buộc hờ một nhúm tóc vắt bên vai. Cái mũi cao nhỏ nhắn, hàng mi hơi dài so với một người đàn ông, và đôi môi hơi hồng xinh xắn.

Francis chợt mở mắt và Matthew quay mặt ngay đi, anh hốt hoảng – “Ôi, tôi quên mất là phải mang đồ đi chợ về cho bà chủ nhà, bà ấy sẽ không có gì để nấu cho bữa trưa mất! Mà bây giờ cũng sắp tới giờ ăn trưa rồi … Xin lỗi Mathieu tôi phải về”-“

“Ah… xin lỗi, đáng nhẽ không nên làm anh quên mất việc chính như vậy, không sao hết” – Matthew ngồi dậy, phủi quần và chìa tay ra kéo anh dậy.

Francis nhanh chóng dựng xe đạp ra anh nói nhanh bằng tiếng Pháp – “Tạm biệt, Mathieu” và đạp xe mất hút trên con phố. Để lại cậu trai trẻ hơi ngơ ngác chưa kịp vẫy chào hay nói “Hẹn gặp lại, mong là thế…”

Một lần mỉm cười

APH Cananda x France fan fiction

{ … hai con người yêu nghệ thuật, chỉ cần người kia bên cạnh, không chút xa hoa, cầu kì. Người nói người nghe rồi cùng cười. Cậu chỉ cần có vậy, cậu chỉ cần Francis bên cạnh…}

Mội cái fic nhỏ con con đang trong tình trạng update để mừng site mới gwnruqe

15175483_1782997708627357_939488016_n

Part 1 . Opening

Chap I . Chap II

[…]